
Đừng yêu em nữa
Đừng yêu em nữa, được không?Bởi cuộc đời quá nhiều những gió giông khiến em thấy trái tim mình giờ rất lạnh
Chút hơi ấm trong em lúc này chỉ đủ sưởi chính mình trong những đêm cô quạnh
Có lẽ tự đáy lòng này đã không còn mạnh mẽ để yêu ai.
Em sợ những gai nhím giấu trong người mình sẽ làm đau một gã trai
Người đã bước cùng em những quãng rất dài mà không cần thêm lời nào hứa hẹn
Em sợ lớp vỏ hồn nhiên mình vẽ lên khi đứng trước anh sẽ như gặp phép tiên màu nhiệm
Tan vỡ hết những kiên cường em xây đắp bấy lâu nay.
Đừng yêu em nữa, người hãy đi về phía ngày mai
Đi về phía tương lai chẳng có kẻ như em làm rối lòng người nữa
Em sẽ ở lại đây, cầu nguyện với trời cao đến và trao cho người một nửa
Một ai đó rất yêu người, và không làm tim người tan nát như em.
Đừng yêu em nữa, đừng cứa trái tim mình cho rỉ máu nhiều thêm
Đứa con gái quen cô đơn, không đáng đâu, người đừng chờ đừng đợi
Kiểu con gái như em, trong yêu thương luôn khiến mình khờ dại
Đừng yêu em nữa mà, người sẽ khổ nhiều thôi.
Em đã chấp nhận bản thân mình làm một kẻ đơn côi
Nhìn người ta sánh đôi em cũng chỉ hững hờ rồi quay mặt
Vì cớ gì còn đến nắm tay em trong những chiều nắng tắt?
Để em phải dặn mình: đừng-thương-nhớ-người-dưng.
Đừng yêu em nữa, xin anh đấy,người-em-thương
Em sợ những nụ cười em vẽ trước gương không dùng để dối lòng được nữa
Và em không muốn trái tim này thêm lần nào đổ vỡ
Nếu lúc nào đó trong đời, người bỏ em lại, rồi ra đi.
-Cà Phê
Anh vẫn yêu em đấy!
Anh vẫn yêu em đấy, có được không?Bởi giữa cuộc đời đầy gió giông anh tìm mãi tìm hoài vẫn không thấy một ai khác khiến tim mình rung động
Trừ cô gái mạnh mẽ như em chẳng còn ai ngoài kia để bàn tay anh muốn sát lại gần mà hà hơi ủ ấm
Có lẽ tự số trời anh vốn dĩ chỉ thuộc về mình em....
Em đừng sợ những gai nhím nhọn hoắc của em sẽ khiến anh phải đau đớn nhiều thêm
Anh muốn tự mình gỡ xuống những xù xì em tạo ra để bảo vệ bản thân trên đường đời nhiều bão tố
Anh muốn nắm tay em, nhẹ nhàng đưa em vào thế giới thần tiên đầy kì ảo và đem lòng thổ lộ
Em không cần kiên cường nữa đâu, có anh ở đây rồi !
Anh vẫn yêu em đấy, em đừng nói lôi thôi
Dẫu Đi về tương lai hay ngược dòng quá khứ anh vẫn sẽ gặp chính em thôi người ạ
Trái tim anh đâu có phải hoàn hảo tinh khôi như người ta mà chằng chịt chắp vá
Em làm nó vỡ ra thì em phải chịu trách nhiệm yêu thương và khâu lại cho vẹn tròn...
Anh vẫn yêu em đấy, không phải để khiến chính mình tiếp tục rỉ máu đến héo hon
Nếu vài giọt máu rớt có thể khiến em động lòng tuôn nước mắt
Để em một lần thôi gồng mình và khóc thật to trước anh cho cảm xúc có chút nào vẫn thấy mình chân thật
Anh tình nguyện dùng cả đời để chịu một nỗi khổ ngơ ngác đến dịu êm...
Em chấp nhận làm một kẻ đơn côi , anh cũng sẽ thấy quạnh quẽ nhiều thêm
Vì cũng như em, anh chọn kiếp lang thang vô định trong biển người rộng lớn
Không nắm tay em, nắm đại lấy ai, khiến nửa kia của người ta ghen hờn đến chết mất
Anh là kẻ ngốc nghếch và dại khờ thế đấy, em thương nhớ giùm đi
Anh vẫn yêu em đấy, em sợ hãi điều chi?
Em sợ thật lòng yêu anh sao, phải không , cô bé ngờ nghệch ạ
Anh không hứa hẹn về ngày qua,
anh không nói lại những điều bao chàng trai vẫn dõng dạt thề thốt
Anh chỉ muốn dùng hành động của mình đem hạnh phúc muộn màng cột chặt lấy môi mắt em thương...
Và Đừng lo, anh không bỏ đi đâu
Lạc vào tim em rồi, anh làm sao biết đường mà ra nữa !
Tiểu Thơ
0 nhận xét:
Đăng nhận xét