
Nghe xao xuyến nghe lòng này mặn đắng.
Sao không chạy mưa,mà đứng giữa trời...im lặng?
Nghe hồn ta phiêu lãng chốn xa xăm.
Cơn mưa buồn bất chợt cuối tháng năm
Đã làm dịu đi cơn nắng hè nóng bức
Sao còn làm ta thêm tái tê nơi lồng ngực
thổn thức về những kỉ niệm xa xưa.
Em đi rồi,tôi chết lặng dưới mưa
Nghe gió lạnh xuyên qua từng thớ thịt
Ngẫm tình yêu đâu giống như cổ tích
Âu cũng chỉ là...một vở kịch của nhân gian.
Chẳng cần chiếc ô,tôi bước lang thang
Nghe gió thổi xốn xang lồng ngực
Nghe mưa vỡ tan trong từng dòng kí ức
Lạc lối hồn ...giữa ảo thật...tình yêu.
Eagle Le
0 nhận xét:
Đăng nhận xét